–           Nhưng em không đi khuya đâu đấy. ông em chửi chết! – Cao Thản làm ra vẻ phụng phịu.

–           Yên tâm! Anh sẽ chiều.

–           À này… – Cao Thản khẽ huých vào khuỷu tay Chụp ảnh sự kiện  Đức Trung.

–           Em còn định nói gì nữa?

–           Có anh Sáng cứ tìm em suốt.

–           Sáng nào? – Đức Trung nhíu mày tỏ vẻ lo

lắng.

–           Em trai chú Sang ấy mà. Anh ấy ở Nga mới về nghỉ phốp.

–           Khồng có Sáng với tối gì hết, – Đức Trung bỗng nổi nóng – Hay là em muốn tìm anh ta, để anh đưa đi gặp?

CHƯƠNG MƯỜI MỘT

Vợ chồng Can sống nhờ ờ nhà ông bác mà thái độ cứ ngang nhiên chụp ảnh ăn hỏi  như ông chủ. Thoạt mới dọn đến ở, gã còn sợ sệt, làm việc gì cũng phải ỷ tứ thãm dò thái độ của ông bác, nhưng khi thấy ông không có phản ứng gì mạnh mẽ, gã đã đi xa hơn ý định ban đầu của mình. Gã chặt cây này, phá cây kia, không hề biết xót của. Gã gánh bùn ao đổ đầy một góc vườn và trồng một loạt chuối tiêu cùng rất nhiều thứ cây ăn quả khác. Của đáng tội, ngôi nhà và mảnh vườn bỏ hoang từ bao năm nay, có bàn tay người chãm sóc quả đã khang trang và sáng sủa hơn rất nhiều, ai đi qua cũng phải trẩm trồ.

 

Nhưng Can đã nhanh chóng đổ tàn lụi sự khai sắc đó. Từ khi chụp ảnh đám cưới  có được mộl chỗ ở rộng rãi, thoải

mái, Can đâm đổ đốn. Tối nào cũng thế, nhà gã cứ chong đèn thâu đêm suốt sáng đổ một số kẻ chỉ