Có thể chỉ vài ngày yên đánh bài lành thôi. Nhớ báo cho mình biết tin ngay khi trở lại Đà Nẵng nghe . Vài ngày yên lành theo dự trù của Dinh kéo dài thành một tuần lễ đầy sóng gió. Khi mà cuộc tuần hành của những người có tiền tranh cãi nhau về game bài phỏm online không thôi. Khi báo cáo diễn tiến sự việc lại cho Dinh, chính anh cũng không tin nổi. Có lẽ anh nghĩ: Thật là một chuyến đi đầy ấn tượng đối với một thủ lĩnh sinh viên Sài Gòn! Đối với tôi, chuyến đi thật nguy hiểm, nhưng phải chăng đó là số phận hàng ngày mà người chiến sĩ Giải phóng phải gánh chịu vào các năm đó.

Nhà báo đả kích việc giáo viên chơi đánh bài trong trường

Chúng tôi đi xe đò, dừng lại ở một khúc đường vắng đồn bốt và biến ngay vào sau lũy tre làng, giống như sinh viên về quê thăm gia đình. Nhưng chúng tôi bắt gặp cảnh tượng lũ trẻ đang chơi game bài số một việt nam Dinh giao tôi cho trạm giao liên, dặn dò mấy câu rồi nhanh chân quay trở lại thành phố để đánh liêng online ở quán . Tôi phải thay bộ đồ Tây và mặc vào bộ bà ba nông dân và theo chân một cậu bé liên lạc vào xóm trong. Bỗng hàng loạt súng nổ chát chúa và tiếng máy bay gầm rú. Ban đầu tôi hơi hoảng nhưng cố trấn tĩnh lại. Tuy tôi cũng từng có kinh nghiệm chiến tranh thời Pháp và đã nghe súng đạn rít bên tai, nhưng tôi chưa hề nghe tiếng đạn bắn thật gần, có vẻ như nhắm vào mình. Chúng tôi thoát chạy ven theo mương nước và núp vào hầm ẩn giấu trong tàn cây. Em giao liên dúi vào tay tôi hộp sữa đặc phòng khi trận đánh kéo dài thì có cái ăn cầm hơi. Có lẽ địch đang hành quân ngang qua. Tôi nhìn thấy những người du kích bình tĩnh triển khai đội hình sẵn sàng chống trả.

Nhà báo đả kích việc giáo viên chơi đánh bài trong trường

Khi tình hình có vẻ như trở lại bình thường, thì tôi lại cảm thấy không yên, bởi vì mầm mống của những game bài sakura luôn tồn tại, tôi được hai cán bộ vào độ tuổi trung niên dậy đánh game xóc đĩa tại nhà. Một anh tên Võ Văn Đặng, cao gầy, khá lớn con và vui tính, dáng dấp nông dân rặt, chào hỏi tôi với một giọng đặc Quảng Nam ồm ồm, có lẽ từng bám trụ nằm vùng lâu năm tại chỗ. Người kia là Hà Kỳ Ngộ, thấp người nhưng rắn chắc, mang nét công nhân, bình lặng ít nói, có lẽ đã tập kết ra Bắc rồi trở về Nam chiến đấu vì giọng anh đã pha tiếng Bắc 2 . Vừa ngồi, mới nói với nhau được mấy câu đã lại báo động khẩn cấp. Mũi hành quân của địch tiến vào khu vực này.
Chúng tôi vội theo chị phụ trách hầm núp bí mật dành cho cán bộ qua lại công tác.