– Đây không phải là một khuyết tật, cũng không phải một đức tính. Anh càng băn khoăn về chuyện đó thì càng khó nhập cuộc.

Tôi ngắt Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu xanh nhạt cũ lòi cô ta :
– Tóm lại, chuyện quá khứ, Vertu Constell Ostrich da đà điểu màu xanh nhạt cũ ta bỏ qua đi.

Tôi đã gọi cô để thông báo rằng tôi đã quyết định dành cho mình vài hôm rảnh rỗi, giò thì tôi nhìn thấy gần rõ. – Tôi ngợi khen anh.

Dầu sao, cả hai người đều hơi quá vertu một vertu chút. Roy cũng Ịàm theo cái kiểu của anh, nhưng anh ấy, anh ấy biết dành những thời gian tự do cho mình, vả lại công việc. Khác nhau chứ. Tôi tiếp tục gọi đến bạn bè chúng tôi. Những quan hệ giữa con người vối nhau vừa loãng vừa mong manh ấy làm tôi sinh cau có. Họ dội xuống tôi những lời trách móc dịu dàng, nhưng cái thê giối của họ đốỉ với tôi lạí là thù địch. Có nên giói thiệu lại cho họ, mời họ đến, xin họ tha thứ cho tôi đẵ vắng mặt một năm níổi I cuộc sống ồn ào. Vói bạn bè như họ.

tôi chí còn là một ké ngoài lề. tham việc ; nhưng nêu tôi đê sai sót một chút trong Công ty là người ta sè coi tôi là một tên cơ hội, một ’’ông. Thời gian qua do làm được nhiều việc, tôi đã tranh thủ được một sự kính nê nhất định từ phía mọi người. Nhưng có lẽ tôi chưa có đủ một tầm vóc cần thiết đê đáp ứng hết mọi yêu cầu mà địa vị tôi đòi hỏi.

Đáng lẽ tôi phải khoác lấy những tập quán xã giao của họ và luôn luôn ứng xử như chàng trai thuộc một gia đình. Những trận quần vợt Nokia 8800 ỏ nhà Roy Nokia 8800 chắc chắn đã có lợi cho tôi nhiều hơn là những đêm dài thức trắng bên đổng hồ. Tôi gọi Angie. – Em sắp phải đi đây.